Tiêu điểm

Truyện dành cho thiếu phụ 21 November, 2022

Truyện ngắn của Đỗ Kh.

.

Cô bé trên phi cơ đã nói trước:

– Mỗi năm mỗi về mà tôi vẫn thấy lạ, ừ, thay đổi thật là ghê gớm quá.

Cái chép miệng lúc đó đã làm hắn buồn cười. Cô bé mới chỉ chừng hai mươi, có đi đến tận chân trời nào thì cũng vẫn như còn lẩn quẩn ở trong nhà, cái nhìn ném mãi rớt không ra được khỏi hàng dậu ngoài sân. Laurent, trong suốt chuyến bay, chỉ có ngồi sau lưng cô ta, không chuyện trò gì với cô cả mà cũng đã có vẻ bực mình phát biểu với hắn:

– Con nhỏ này, nó có phải là con ông lái tàu bay không mà sao nó vòi vĩnh tụi chiêu đãi quá.

Laurent hiểu lầm. Lại một trường hợp đường mương, vực thẳm, hố chia, giao thông hào giữa hai nền văn hóa. Césure, như là một nét cắt bằng lưỡi dao giải phẫu trên da. Mày biết gì, thằng tóc vàng sợi nhỏ, người con gái Á đông tao đó. Chẳng cần bố làm hoa tiêu trong phòng lái cũng làm nũng được mấy chị tiếp viên mặc sarong-kebaya, mấy anh steward thắt cà vạt. Đi qua cười hỏi thăm, phủi hộ cái gối, đi lại mang ly nước, vuốt giùm cái chăn. Người ta xin xỏ dễ thương thế kia, đâu có phải là ra điều hạch sách, mày không thấy nó cười duyên dáng hay sao. Đây là kiểu cách em bé xa nhà, nhờ người lạ trong chuyến đi làm chị, làm mẹ họ, anh ơi làm ơn nắm tay em sang đường, vào với em trong này tối quá, em sợ, chẳng hạn. Laurent không hiểu cái tâm lý lạc lõng cần được nuông chiều đó nên trông thấy đã sốt ruột rồi. Thế này này không khá, thằng Tây, làm sao mày biết thưởng thức được cái thướt tha liễu nép bóng tùng của người đàn bà Á đông huyền bí, cái dễ thương nương cậy của người con gái Viễn đông nước mía vừa ngọt lại vừa mát ngây mùi quả quất và nước đá cục. Cô bé đã thành niên, đi máy bay một mình không cần gắn tên họ địa chỉ trên ngực phòng khi bị lạc nhưng chưa chồng chưa con thì vẫn còn là cô bé, ép nép dưới hiên, đứng ở vườn bông tay cầm cành lá, hái hoa ti gôn, hoa giấy, hoa tường vi kỷ độ, hoa đào năm ngoái, hoa pensée màu tím, hoa phượng vĩ khác thường đến hè lòng man mát buồn, hoa trinh nữ hiểu chưa, đồ Tây di man rợ. Thảo nào văn minh Trung Hoa gọi bọn mày là Hồng mao với lại Bạch quỷ. Đã dành cô bé thân gái dặm trường một mình chen tube ngầm mỗi ngày đến London S.E. nhai đi nhai lại Micro và Macro Economics, thuộc lòng hệ phái “Chicago Boys” và Milton Friedman, chủ trương của IMF và giá mới nhất của một barrel dầu, nhưng không phải vì vậy mà không có quyền ngây thơ chớp mắt để người ta cảm động, nhất là trong trường hợp này con nhỏ coi cũng ngộ nghĩnh. Mày không thấy nó đẹp hay sao? Mày không muốn kéo chăn cho nó, vuốt lại cái gối cho thẳng, bóc giùm cục kẹo, nở một nụ cười bao bọc nàng vào giấc ngủ êm đềm hay là tại văn hóa mày chỉ là thứ công viên ngồi quen ghế đá buốt giá trầm ngâm nên không thích những trò đẩy đưa câu hò nhịp võng điệu ru mộng bình thường? Nhưng văn hóa Laurent là cái văn hóa điều độ và chừng mực nên Laurent cũng chỉ nói:

– Ở, cũng được, nhưng mà tao thấy nó chỉ có vẻ hơi quá đáng.

Thì đã nói nó vừa đẹp lại vừa trẻ. Anh này Tây nên chưa thấy những chị đã chừng bốn mươi mặt mày lại cũng khó coi nhưng vẫn còn chịu khó ngoe nguẩy, ngoe nguẩy. Mày biết gì về Á đông, mẫu đơn nẩy nở như quý phi họ Dương, cúc vạn thọ (như Từ hi Thái hậu?) vẫn còn rung rinh được trước gió, tuy là về sau, nói thật, cũng có nhiều cô tưởng lầm mặt Bao tự sầu bi với mặt vênh ra khó chịu. Laurent biết gì, ăn cơm Tàu cũng đòi uống rượu chát. Được cái, còn biết ăn cơm Tàu. Thôi tao biết mày văn minh độ lượng, cô bé này coi cũng dễ thương, lại còn nói được chuyện món nợ của Đệ tam Thế giới và biết cả tên thống đốc World Bank nhiệm kỳ này. Tao cũng thấy cô hơi quá đáng vậy, nhưng là ở chuyện khác. Hai mươi tuổi hơn, bình yên du học ở bên Anh, mỗi năm về thăm nhà, đều đặn như thế, những đổi thay, có gì là ghê gớm đâu.

Mười năm nay, hắn chưa trở lại Viễn đông. Mười năm nay, hắn quên đi mất. Tại vì quen miệng, hắn cũng chỉ đi hàng quán ăn hủ tiếu với lại bò viên thỉnh thoảng, chứ cũng chẳng hãnh diện gì lấy chuyện đó là thuần túy dân tộc hay bảo tồn văn hóa. Bạn bè, họ hàng ở quê hương hắn gần như không có, nên hắn cũng không thiết tha những lá thư thăm hỏi, vàng giờ bao nhiêu một chỉ, đô-la giấy trăm đáng mấy đồng, thuốc tây, thùng quà, những hiệu gì có giá, mấy ký bột ngọt mới bằng một cái quần Levi’s hay ngược lại, hắn không theo dõi. Ngay cả những người con gái da vàng hắn cũng ít để ý. Lâu lâu, chỉ nhìn họ ngoài chợ, hắn chỉ biết có người còn quần Pat Tergal tóc thề buông xõa, tuy là những người nguyên thủy như thế giờ tóc đã bắt đầu thưa. Có người tóc dựng, tóc nhuộm, tóc cạo ở ót, quần túm áo xẻ.

Nhưng phần đông ai cũng cầm túi Vuitton hay Gucci cả. Đó, cái nhận xét của hắn chỉ hời hợt đến thế, mười năm qua, Viễn đông là gì, hắn chẳng còn nhớ nên ngồi trên phi cơ, trong bụng hắn cũng hơi lo. Lại bị cô bé này dọa, cần gì mười năm, chỉ một năm thôi cũng đủ đổi thay, hắn có ý gờm. Mười năm trước, chạy xe Peugeot 203 thôi cũng được, giờ bên Pháp có những Peugeot 205, lại phải còn bỏ mui, GTI. Chuyện mây gió tang thương, dĩ nhiên, cái Peugeot 203 bây giờ ắt phải tang thương lắm, với hắn có bấy nhiêu, ừ, nước sông Hoàng trôi ra biển có bao giờ trở lại, lái xe không nên chạy ngược chiều, có tắm nước sông, Heraclitus bảo, cũng tắm chỉ một lần. Biết vậy, trở lại miền này, càng đến gần hắn càng sợ. Hắn triết lý vụn với Laurent như để tự trấn an:

– Có lẽ mày sẽ lạ, chắc chắn đó, nhưng cái lạ của mày là cái lạ mới đến. Có lẽ tao sẽ lạ, nhưng cái lạ của tao, chắc chắn đó, sẽ là cái lạ của trở về.

Chẳng phải về nhà. Chuyện tầm thường hơn. Đằng nào, như Thomas Wolfe, cũng đâu có trở về nhà được. Sehamat datang gì đó, Bahasa Melayu, Tuan tuan dan Puan puan. Ở đây là Mã lai. Chỉ là Mã lai thôi, Mã lai, nhưng cũng gần nhà đi.

Con đường từ phi trường vào thành phố chạy thẳng tắp ngăn chia thứ tự hai bên lề, còn có lối dành riêng cho xe hai bánh. Hắn giương mắt để so sánh với những mảnh xa lộ Đại Hàn hay Biên Hòa còn sót lại trong ký ức nhưng mãi chẳng bắt được điểm tựa nào để dĩ vãng gối đầu lên cả. Có chăng, thỉnh thoảng vài chiếc xe gắn máy thoáng qua, người đàn ông chở người đàn bà ngồi sau, hai tay ôm giỏ, khăn quấn đầu lất phất tựa như vạt áo dài kéo lên che mặt cho khỏi bụi của dạo nào. Ở đây đạo Hồi nghiêm nghị hơn ở Nam dương, đàn bà ra phố đều đội khăn, tuy là chính quyền gần đây có cấm hẳn sinh viên, công chức ra đường trùm kín mít cả người cái áo choàng Purdah như là một hình thức quá khích. Cái khăn đội đầu, che tóc, phủ xuống đến bờ vai hắn vốn ghét, thấy có vẻ kém thẩm mỹ. Nhưng với những anh trữ tình bản xứ, dĩ nhiên là nó cũng chẳng kém cái nón bài thơ hay tấm vải lụa đào, cũng che được nắng mưa, tung bay được đằng sau xe Honda, xanh xao được dáng gầy, hay là cũng xô dạt được trời chiều. Đâu chắc là đã vô duyên. Hắn trở về nên nhìn xuôi hơn là ngược, ở đây gần nhà. Nhưng mà sạch sẽ quá, ngăn nắp quá, xuôi ngược cũng không có gì để quá khứ hắn bám víu vào. Kuala Lumpur vắng vẻ, không mái tôn tường thiếc lụp xụp trên con đường chạy qua, mà cao ốc tân kỳ từng chập, vây quanh bởi những khoảng tối rộng của các công viên. Kuala Lumpur , nơi gặp gỡ của hai dòng kinh nước đục. Cửu Long, Đồng Nai, Nhà ga thành phố với những đường cong mauresque trên mái nằm im lặng dưới ánh đèn phô trương như một bảo tàng viện. Bùng binh chợ Bến thành, kem đánh răng Hynos. Masjid Jame, ngôi đền dựng lên nơi sông Klang chạm sông Gombak, phảng phất rặng dừa che những chóp mái tròn ngàn lẻ một đêm. Xa lộ Mỹ, cao ốc Âu Tây, dinh thự, đền chùa lại giống Ả rạp. Có gì là Viễn đông đâu. Đâu có gì là Cực đông. Còn không có cả ai ngoài đường, thành phố non trăm tuổi già triệu người này hình như đi ngủ sớm sau khi tụng kinh.

Anh hướng dẫn trên xe ca qua mỗi nơi lại chú thích: “Masjid Negara cất năm 1965 cao 75 thước tốn 100 triệu Mỹ kim là đền đạo Hồi tân kỳ nhất Á châu…”. Chuyến xe hắn đi cũng thật vắng, Vài ba du khách Úc vào tuổi lãnh tiền hưu gật gù. Ngay thằng bạn ngồi cạnh cũng mắt xanh lơ lửng nhìn cảnh vật dưới khía cạnh khám phá. Chỉ có mình hắn thuộc loại đi tìm kỷ niệm. Tiếc không còn cô bé lúc nãy ngồi cạnh để chia sẻ chó đá và áo trắng. Người duy nhất có thể tâm sự được thì lại đâu có trên xe ca, bố mẹ đàng hoàng đi Toyota đến đón, cô vẫy tay chào cẩn thận nhưng lại không cho địa chỉ mời đến nhà, quên đi mất, thành thử ra ỏng ẻo chỉ đến đó là hết. Hắn thấy buồn, Mã Lai, Việt Nam, tìm đâu ra được mẫu số chung, rừng già, trường huấn luyện biệt kích. Mãi đến lúc ngang Selangor, kiến trúc thuộc địa Tudor, vườn cỏ, hắn mới nguôi đi mà có chuyện để nói với Laurent. Ừ, bal chúc thọ nữ hoàng Victoria, những sĩ quan Anh áo trắng quần đỏ râu mép còn dính bọt bia Stout âm ấm, với lại đoạn Kipling nhắn nhủ: “Từ Mã Lai xuống đến Tân Gia Ba nên lại khách sạn Raffles để dùng bữa thôi chứ đừng nên ngủ lại”.

“Cực đông đây”, hắn nói với bạn. Polo và sourate của Qran, amok, mùa mưa, dâm bụt hibiscus, bougainvillée : hoa giấy đặt theo tên nhà thám hiểm của thành St. Malo, mỏ nhôm, đồn điền cao su, British East India Company, Alfonso d’Albuquerque Bồ dào nha, trà cao nguyên Cameron, lại còn cả Ý lan-Ý lan, hoa giống tên của vợ nhà thơ Thi Vũ. Tao kiếm ra rồi, cực đông đây. Lẩn vẩn trong đầu hắn hai câu hát của Alain Souchon:

“Như trong một tiểu thuyết dành cho thiếu phụ
Của nhà văn Somerset Maugham.”

Khách sạn mà họ đưa hắn tới có những mấy trăm phòng và mười mấy từng. Cái nóng dã bớt hẳn của ban đêm chỉ bám lấy hắn được vài bước giữa hệ thống điều hòa không khí của xe ca và cánh cửa tự động của nhà trọ này. Hắn vào đến quầy tiếp khách, cái nóng ngoài đường còn giằng co đôi chút như đứa trẻ ăn mày níu kéo trước khi bị nụ cười lịch sự của cô tiếp viên đuổi hẳn. Điền giấy tờ, thẻ tín dụng, từng thứ chín, người bellboy lon ton gọi thang máy. Hắn còn nấn ná, lưu luyến cái nóng hồi nãy chớp nhoáng, cái nóng hực vào người khó chịu và nhơm nhớp như cái nóng của thời đã qua. “Cực đông chó gì mà bóng loáng khử trùng như là Thụy Sĩ”. Hắn bực mình cái hơi máy lạnh, mấy cái nút tắt bật số bốn, số năm, số sáu trong thang máy mỗi khi qua một từng. Như trong phim ngày trước coi ở rạp Cao Đồng Hưng với Địch Long, Khương Đại Vệ, lúc đạo diễn muốn nhấn mạnh với quần chúng “đây là một nơi cực kỳ hiện đại”. Bảy, tám, chín, cái hành lang trung lập hắn hít mãi chẳng thấy hơi hám gì, dù là mùi thuốc tẩy uế. Hotel không phải là bệnh viện. Kuala Lumpur không phải là Sàigòn. Chỉ cách tám trăm cây đường biển chứ mấy, người vượt biển biết cái đó rất rành, ba ngày bằng máy sáu chục ngựa nếu gió dưới cấp bốn, gần chứ chẳng xa. Việt Nam, Mã Lai, mẫu số chung ngày nay không còn là ấp chiến lược, Sir Robert Thompson. Mà Poulo Bidong. Ở đó, dĩ nhiên là không còn có cả quạt máy chạy lạch cạch như những buổi trưa ngày nào ở rạp Cao Đồng Hưng.

Đã có lần hắn hỏi người đàn bà ngoại quốc: “Đến Sàigòn lần đầu, cái gì chị thấy đặc biệt nhất?” Bà ta trả lời ngay mà không cần suy nghĩ: “Cái mùi”. Dạo đó, còn mặc cảm tí ti dân tộc, Garcia Marquez chưa đưa mùi ối ung thổi vào văn học thế giới, mới chỉ có mùi mốc của cái chết ở thành Venise nên hắn cũng ngượng, không dám vặn hỏi kỹ. Mùi gì, có phải mùi phân người và nước tiểu của những nhà ga ở Ấn Độ trầm hương, mùi tanh ươn chẳng hạn ở phố Tàu đường Mott ở New York, mùi gạch vữa nát và bụi ở Beirut, chẳng lẽ mùi thuốc súng hay mùi lúa mới. Hình như, chỉ ở phía Đông mới có mùi. Phía Đông, nghĩa là từ Venice trở đi. Miền Tây, chỉ có không khí. Như bầu không khí của Paris, của Vienna, hay như Goethe gọi “Cái này là không khí của Berlin”.

Kuala Lumpur, từ bên trong một trong bảy trăm phòng ngủ của khách sạn Merlin, hít mãi, không có mùi gì cả. Hắn kéo màn cửa sổ nhìn ra ngoài, mình có thể điếc mũi, biết đâu, nhưng không đui. Bên kia đường cũng là khách sạn cao Ốc, Shangri-la đối diện, ở xa hơn, Hilton đèn xanh đỏ, tận chân trời, lờ mờ đồi núi vây quanh. Phố xá chẳng có ai, vài chiếc xe vệt ngang vệt dọc Jalan Sultan Ismael. Laurent cũng có vẻ thất vọng, tần mần quyển Guide du Routard:

– Đúng ra thì mình phải vào một cái khách sạn nào tình tứ hơn.

.

Cầm cẩm nang đi đường của cả một thế hệ bụi đời trên tay, anh này có vẻ lạc lõng trong căn phòng nhà trọ dành cho khách business Mỹ:

– Thí dụ như Coliseum, nó lại ở ngay con phố cũ, 100, Jalan Tunku Abdul Rahman, y lẩm nhẩm đọc, hay là mình lại đó ăn cơm thôi cũng được.

Hắn cũng đang bị máu lãng mạn giang hồ vặt nó hành, nào Green Hotel ở Peshawar, Strand Hotel ở Rangoon, Continental ở Sàigòn, 5 giờ chiều uống pastis Ricard tomate nhìn chuột đuổi nhau chí chóe trong vườn. Nhưng Laurent bắt nạt hắn quá, đâu phải tao da vàng mà tao biết Jalan Tunku Abdul Rahman ở chỗ mả mẹ nào, tiệm ăn giờ này còn mở cửa hay không, ra về có thể bị du đãng chặn đường giặt đồng hồ chẳng hạn, nếu không đi lạc cũng đủ rồi, chừng nào mới kiếm ra được cái taxi hay bót cảnh sát. Mày nằm đó đọc cho hết cuốn Guide cho đỡ ghiền đi, tao còn có cả Malayan Trilogy của Burgess trong vali đây, chứ còn hưởng mùi cà-ri loãng ra trong khí hậu ban đêm miền nhiệt đới dưới mấy cái quạt trần nặng nhọc, uống bia âm ấm ngồi trên ghế mây đã tróc nước vernis nhìn thạch sùng bám vào tường vôi loang lổ thì thôi để tính sau. Hắn không tháo giày, duỗi người trên giường, với lấy cuốn số con dẫn dắt từng chi tiết của khách sạn đặt đầu bàn ngủ.

– Mày muốn ăn, ngay ở đây, thứ gì chẳng có. Cơm Tàu, cơm Ấn độ, Mã lai, cơm Tây thực dân nữa, 24 trên 24 giờ. Còn có cả hớt tóc, tiệm sách, hộp đêm và đấm bóp tại chỗ.

Chữ “đấm bóp” làm đầu ngón tay hắn khựng lại. Laurent cũng để ý:

– Đấm bóp?

Ừ, đấm bóp. Rõ ràng đây mà nhưng hắn cũng hơi ngờ vực. Ở đây là Mã lai, không phải Thái lan đâu. Ở bên này lấy đạo Hồi làm chuẩn, cho uống rượu với lại ở Genting Highland có cả sòng bạc là quá quắt lắm rồi, buông thả như thế cũng đủ làm gì có chuyện massage đặt ngay trong khách sạn trước mặt mọi người. Tính đến ăn chơi, cuối tuần người Mã lai còn phải rủ nhau sang Had Yai bên Thái. Luật pháp Mã lại nghiêm minh, mang 15 gram bạch chiến trên người bị ghép tội tử hình, đường xá vắng tanh còn buồn hơn Zurich, làm sao lại có chuyện đó. Hắn ý tứ nhìn bạn dò hỏi.
Laurent thuộc cái nền văn hóa Âu châu sa đọa và đòi trụy, vào cái thế hệ lang chạ nhất, cô này anh kia của thập niên 70. Nghĩa là tự do luyến ái không ra thể thống gì, mày thích tao, tao thích mày, ăn nằm với nhau ngày hôm nay chẳng cần biết ngày mai ra sao. Luân thường đạo lý chỉ nặng thêm túi đeo vai, con trai con gái gì cũng thế, không ràng buộc giấy tờ, hôn thú coi nhẹ tựa lông hồng. Phép cha lễ mẹ chẳng buồn hỏi, gia tiên, vòng vàng, nhẫn cưới, áo trắng cô dâu, nhà thời với lại kèn trong hành khúc Mendelssohn thì thôi đừng có nhắc. Lạ cái, kẻ cướp lại có cái luật riêng của họ, và những người như Laurent, làm tình như loài thú, không cần con dấu nhà nước, sự hiện diện của hai họ và lý trưởng, thì lại tối kỵ nhà thổ. Chắc họ lý luận rừng, cô dâu nức nở đêm tân hôn và chị em Bình Khang lòe loẹt đi đôi với nhau là mặt trái và mặt phải của cùng một xã hội mà họ đã tự động tránh ra đứng ở bên lề nhìn vào mà cười nhạt. Lật qua hay lật lại nó cũng thế, không thì tại sao một quốc gia tôn sùng đạo giáo, chưa từng bị thực dân đô hộ, văn minh cổ kính nhất Phật nhì vua thứ ba quân đội như là Thái Lan lại có đánh đĩ để đổi lấy ngoại tệ mang làm quốc sách, còn xuất cảng cả mãi dâm sang đến tận Amsterdam, Hamburg, Nicosia như nước khác xuất cảng cao su, dầu hỏa hay đồng hồ hạng bét và nồi cơm điện? Thằng Tây này, hắn phải ngại. Nhà mô phạm ta có thể mang chuyện tắm hơi ở Đài loan ra bàn cãi để mà sáng mắt, dù sao, Đài Loan cũng là văn minh tối cổ Trung hoa kia mà, nhưng thằng Tây giang hồ man rợ, rủ rê nó đi chơi đĩ, dám bị nó khinh.

Những anh này có bị 1 cái, là đến đâu cũng muốn ưa tìm tòi phong tục, điều nghiên hoàn cảnh xã hội. Hắn bèn quay ra trình bày vấn đề dưới khía cạnh hiếu kỳ quan sát. Đấm bóp ở đây biết đâu thuần túy kiểu ông mù có cậu bé dắt, cầm sợi dây sắt leng keng. Rất có thể nó nghiêm chỉnh, vệ sinh, ta bị những accupressure trá hình làm suy đoán lệch lạc hết. Ở Thổ Nhĩ Kỳ, phòng tắm hơi đâu có cùng nghĩa với phòng tắm hơi ở Patpong, Phuket, Vào, chỉ có mấy ông bụng bự hói đầu nói chuyện gẫu chứ chẳng có phụ nữ nào phục vụ quý khách với nghệ thuật theo kiểu bản xứ, cam đoan sẽ hài lòng cần nhiều thiếu nữ trẻ đẹp, lương hậu, như là ở tại Bolsa. Thì ở đây, có khi đấm bóp chỉ là đấm bóp, nói kiểu thiền sư nào đó. Muốn biết, chỉ có cách đi xuống.

– Mày đi không? Hắn hỏi.

– Ừ. Laurent đi.

Tiệm đấm bóp nằm vào một góc riêng của từng dưới khách sạn. Bọn hắn lò mò mãi, lên xuống, qua những hàng quán, lobby, hồ bơi, ao cá, mới tìm thấy. Nó dấu kín trong đáy một hành lang chẳng có ai qua lại, được ngăn ra giữa lối bằng một cái quầy. Bên két, cô thu ngân ngồi đọc báo, anh chủ nhân phì phào điếu thuốc lá nhìn trần. Không có khách nào chờ đợi ở mấy chiếc ghế bành, ngó vào sau, tuyệt đối cũng chẳng có bóng hồng nào thấp thoáng. Laurent chẳng nói năng gì, chắp tay nhìn mấy tấm ảnh mời chào trên tường. Hắn phải hỏi:

– Đây có phải là nơi massage?

– Đúng rồi, đúng rồi.

Anh chủ tỉnh người lại, thương mãi.

Hắn hỏi qua chi tiết cho phái phép rồi lại gần bên bạn:

– Sao?

– Sao? Laurent hỏi ngược lại. Tấm hình y đang ngắm phóng lớn lại trên phim được rọi sáng bằng đèn từ phía sau chứ không phải trên giấy tráng. Có lẽ phô bày dưới ánh đèn điện đã lâu nên nó đã phai mất màu vàng, màu đỏ, chỉ còn cái cốt xanh. Năm bảy cô mặc đồng phục y tế trên bức ảnh nhìn hắn cười ủy lạo.

– Tao thấy coi cũng được, hắn nói.

– Dám chừng các chị giờ cũng tàn phai như tấm slide quảng cáo, Laurent có vẻ ngạo hơn là thận trọng.

Sao khó thế. Đã đi tìm hiểu, cần gì điều kiện này kia. Đây đâu phải là Bangkok để mà đứng sau tấm kính một chiều lựa chọn và gọi số của cô nào bắt mắt. Hắn cứng rắn:

– Tao vào, còn mày?

– Tao chờ trên phòng.

Laurent nói khôn. Được rồi. Hắn quay người lại, nhìn anh chủ đang chờ đợi từ nay, mạnh dạn chỉ vào ngực mình, ra hiệu:

– OK. Tôi đi, một người.

Người đàn bà quay ngoắt lưng lại, đi trước hắn để dẫn lối, làm hắn không kịp nhìn mặt. Chị không mặc đồ trắng như trên ảnh giới thiệu mà áo thung hở nách, quần short, đôi chân cũn cỡn trắng nhợt nhạt dưới ánh đèn néon xanh lét của hành lang. Người Hoa. Ừ, đúng như các cụ vẫn thường khen ngợi, da con gái Tàu, như quả trứng gà bóc. Chắc mắt mình bịnh hoạn làm sao, da ngăm Mã Lai, Ấn Độ gì đó mới bắt. Tuyết nhường màu da thường khi hắn cũng chỉ muốn nhường cho người khác. Chị này lại ngũ đoản nữa, bì bạch, có lẽ theo sách tướng số của Vũ Tài Lục thì nó quý phái nhưng chân tay như thế này thì đấm với bóp gì. Hắn theo cô vào phòng. Cửa đóng lại, căn phòng bé và tối như phòng rửa hình, cửa sổ kéo màn, một đầu thắp một ngọn đèn lù mù đỏ. Hắn loay hoay cởi quần áo ngoài, leo lên cái bàn giải phẫu có trải khăn nằm úp bụng xuống. Chị đàn bà lom khom một góc, bỏ từ trong túi xách, cái giỏ đi chợ loại văn minh bằng vải có đề chữ “Le Bag” thật to, ba vật dụng linh tinh hành nghề, dầu nóng, khăn lông. Cuối cùng là cái đồng hồ timer lớn. Hắn vẫn chưa nhìn rõ mặt, dưới đèn chỉ thấy bàn tay búp măng đặt lên đầu tủ cái báo thức có kim lân tinh tích tắc tích tắc. Phải rồi ba mươi phút ba mươi Mã kim mà.

Chị bắt chuyện bằng một thứ tiếng Trung hoa mà hắn lạ. Nhắc lại bằng Quan thoại không thấy hắn nói gì, chị chuyển qua tiếng Quảng. Hắn đối đáp được vài ba chữ xã giao rồi tịt. Bàn tay lúc nãy bấm nút đồng hồ tính phút giờ bắt đầu chạy trên xương sống hắn.

“Tôi ngồi mười ba tiếng máy bay, mỗi người quá” hắn nói bằng tiếng Anh. Chị ta ậm ừ “Yes”, có lẽ không hiểu. Kệ, hắn cứ nói tiếp một mình, khen ngợi đôi tay tưởng là yếu mềm nhưng rắn chắc và tài giỏi đó. Hắn phục cô thật, cái này hắn biết, lúc bé phải đấm bóp cho bà ngoại được vài phút hắn đã thấy rã rời. Nặn lưng, bóp vai thế này ắt phải mỏi. Đồng tiền khó kiếm, ba chục đồng lao động đổ mồ hôi. Hắn theo chỉ thị của bàn tay quay người lại.

Bây giờ hắn mới nhìn thấy rõ, Chị ta không xấu mà cũng chẳng đẹp hay là hắn cũng không có bụng để mà để ý chuyện xấu đẹp nữa. Hắn chỉ thấy một người đàn bà đến tuổi thiếu phụ đang bậm môi hì hục bóp gân kéo xương cho hắn. Gương mặt cần cù đang ra sức phục vụ tận tình, nhẫn nại trong ánh mắt, cố gắng hiện ra từng thớ thịt trên má. Hắn nghĩ đến những đầu ngón tay, chẳng thấy có cảm giác gì đỡ mỏi mệt mà bắt đầu ngần ngại. Như những lúc trời nắng ngồi xích lô để người ta nhễ nhại đạp cho mình mát. Được một lúc, có lẽ cũng chẳng mấy tích tắc của cái đồng hồ đều đặn, hắn thấy cái chịu đựng này coi bộ quả là khó khăn. Hắn không dằn lòng được nữa, ngưng bàn tay chị lại.

Người đàn bà ngập ngừng, như kỹ càng dò dẫm động tác của bàn tay hắn. Chị lấy hơi, đợi cái nhọc nhằn trong hơi thở trôi qua cho êm đềm trở lại rồi lên tiếng, mắt chỉ lướt về phía hắn. Giọng nói thật nhỏ lại, âm vang có chút ân cần nhưng hình như nhiều khuất phục và lễ độ hơn là mời mọc. Câu Anh văn duy nhất mà chị cần phải thuộc để hành nghề:

– You want special?

Hắn bật cười đắc thắng ở trong bụng. Thì ra Mã lai cũng có những chuyện phi pháp xảy ra trong phòng tối. Hắn thú vị như lúc bé vào ngày Tết đốt được pháo sau lưng cảnh sát. Biết rồi.

– Thank you.

Hắn trân trọng đặt bàn tay chị xuống. Đấm bóp gì mà phải mỏi thế này. Hắn gắng lễ độ cho bằng chị ta, viện cớ uể oải cũng tại mười ba tiếng máy bay lúc nãy. Tiện thật, có lý do để bày trò đấm bóp mà cũng có lý do để mà thoái thác. Hắn mặc quần áo lại, tránh nhìn người đàn bà lui cui thu dọn lại. Hắn vui vẻ một vài câu, chắc gần xong việc rồi hả, sắp được về nhà chưa, ở đâu xa. Ra đến cửa, hắn cười thật tươi dưới đèn sáng. Ở phòng cạnh, một thiếu nữ vừa bước ra, loáng thoáng sau lưng, hắn thấy nét hằn quần lót dưới lằn vải bó cặp mông. Cô này văn minh tươi tỉnh, tóc quăn lọn, bờ vai tròn nhưng vừa mới ra chẳng lẽ lại đòi vào, bất lịch sự mà cũng khó coi. Người đàn bà đã gom góp xong đồ đạc, tất tả ôm giỏ theo hắn để tiễn. Hắn dúi vào tay chị món tiền quà đã thủ sẵn. Đến cửa ngoài, chị đặt được cái túi xuống, cầm đâu ra hộp thuốc lá chạy theo mời với hắn một điếu, không biết nói năng gì, khúm núm hai bàn tay đưa lên bật lửa. Lương tâm, bổn phận. Hắn cầm tay chị cảm tạ, mắt nhìn trộn vào phía trong cái cô vừa mới thấy. Lợi dụng một nhóm Hoa kiều đứng tuổi xí xô vào, hắn lẻn ra hẳn.

Khỏi khúc quẹo của hành lang, hắn gọi cái thang máy đầu tiên gặp được. Điếu thuốc vừa bập được một miếng hắn vứt vào cái gạt tàn bên cạnh mà không dụi.

Phi cơ đã rời khỏi Kuching một lúc lâu, hắn còn ngất ngưỡng với màu xanh ngái ngủ của núi rừng nhiệt đới. Đột nhiên, giọng nói của người hoa tiêu qua hệ thống phát thanh bình thản:

– Phía bên phải của máy bay, chúng ta đang bay theo bờ biển của Việt nam.

Hắn nhoài đầu sang thằng bạn đang chăm chú quan sát cạnh cửa sổ. Trên máy bay, một vài người tò mò cũng nghiêng người qua. Thoạt đầu, hắn chỉ thấy biến lăn tăn. Nhìn kỹ, phía dưới có vài gợn li ti trắng hình như đang di chuyển.

– Gì đó, phải tàu bè không?

Hắn hỏi Laurent.

– Chắc vậy, biết đâu boat people của tụi mày đang vượt biên.

Laurent cười. Thằng này chắc còn hậm hực hắn chuyện đấm bóp ra mà không kể lại cho y nghe, lững lờ chi tiết. Hắn lui người lại, mò dưới gầm ghế cái túi đựng máy, lạch cạch lên phim.

– Mày đưa tao cái ống kính 500.

Hắn thay kính, rủa thầm cái cồng kềnh quá khổ tay của phụ tùng nhiếp ảnh này, chỉ sợ bờ biển hai ngàn năm trăm cây số cong cong hình chữ S của lớp công dân giáo dục ngày xưa bay mất. Từ tám ngàn thước cao, nào có thấy hình chữ gì. Tám ngàn thước lại quá cao để thấy rừng đước, rừng tràm, bãi biển. Cái ống kính tối mù, khẩu độ mở tối đa là F8, nhìn qua máy mãi không rõ. Thằng Laurent này bần tiện, không chịu tậu cái 500 ly, mở F4.5. Năm trăm ly, độ viễn cũng cao, máy rung rung trước mắt cầm không vững. Hắn bấm bừa rẹt rẹt, nín hơi, đầu kính để vào cửa, nửa người nằm đè lên thằng bạn. Chẳng biết chụp gì nữa, hình như hắn có nhắm cả hai mắt thì phải, bờ biển, duyên phần, hải phận Việt nam, thuyền nhân, biển Đông. Lăn lộn trong đầu hắn còn có cả người đàn bà đấm bóp Mã lai gốc Hoa và bài hát ngây ngô của Souchon:

“Như trong một tiểu thuyết dành cho thiếu phụ
Của nhà văn Somerset Maugham.”

*

(Từ tập truyện Cây Gậy Làm Mưa)

*

Về tập truyện Cây Gậy Làm Mưa

Mười một truyện trong tập này, chẳng mưa chẳng gió, là những truyện của một thoáng giật mình. Một cái ngoái cổ lại, hình như nghe có tiếng người hơi quen hay là là lạ gọi sau lưng.

Đó là những truyện của nhìn lại qua vai, một cái liếc thôi, đừng đi giật lùi ê coi chừng cột đèn, như một thùng đồ cũ trong kho gặp lúc dọn nhà, phải lôi ra soạn lại. Chẳng phải là một lá thư hay tấm ảnh, không được là một tấm bưu thiếp phía sau tiết máy hàng hỏi thăm. Một thùng đồ cũ, một cái quạt giấy hoa năm nào đi chơi miền biển, cả bộ bốn ly rượu mạnh trúng giải ở một gian hàng hội chợ, con dao tự động gọt khoai tây chạy bằng pin, cây đèn bão dầu hôi để cắm trại, vài ba thứ lỉnh kỉnh hơi quê mùa không bày được trong phòng khách, không thực dụng và cũng không còn ích lợi nhưng hơi ngại ngần chưa muốn quẳng hẳn đi.

Lúc dúi nó vào thùng đã thế. Độ vài, năm, mười năm sau lục ra, cầm lên tay, nhìn một vài, năm, mười phút, tự hỏi giờ đã đến lúc cho nó vào sọt rác chưa. Hay thôi, nhà có chỗ, lại cứ tạm bỏ vào thùng để đấy.

Như tiếng ngoắc của ai đó gọi. Ê. Ê, dám chừng anh này, chị này tôi có quen, tôi có quen ở đâu, ê, quen nhau mà, chậm chân lại. Nhưng mà, ngày hôm nay, giờ này, tôi đang bận, thôi, nhìn thẳng trước, rảo nhanh lên.

Đỗ Kh.

Ý kiến - Thảo luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

(Đề nghị gõ chữ tiếng Việt có dấu và không viết tắt)

Bài đã đăng

Tìm kiếm

Tiêu đề
Nội dung
Tác giả