Văn

Chẳng cần lan can ở Vérone 17 October, 2022

Truyện ngắn của Đỗ Kh.

Ảnh Đỗ Kh.

Buổi chiều ở Bhamdoun cũng như buổi chiều ở nơi khác.

Vậy mà, lúc nãy, vào một khúc quanh trên núi, Hadi đã chạy chậm lại:

– Ê, mày nhìn kìa…

Hắn đảo mắt nhìn trên sườn dốc chiếc Daimler Limousine màu xanh đậm đỗ ngược chiều. Cờ Anh quốc cắm một bên mũi, người tài xế đang loay hoay mở nắp máy. Trong xe loáng thoáng người trên ghế sau, có người con gái mở cửa xuống, vai trần, áo để hở một khoảng lưng.

– Xe đại sứ Anh hư hả, hắn hỏi, hay mày có quen với con gái ông…

Ừ, hè về thăm bố mẹ, chắc cũng được mấy tuần rồi chứ sao người ăn nắng đẹp mắt thế này.

– Ai nói mày nhìn gái, Hadi hừ mũi, tao nói mày nhìn cảnh kìa…

Anh này lãng mạn nhỉ. Hắn ngạc nhiên, tướng Hadi chỉ biết thích lái xe Porsche có đuôi vè đằng sau với người đẹp tương xứng ngồi bên cạnh. Người con gái đã khuất trong kính chiếu hậu, Hadi vẫn rù rì lên dốc, giọng chứa chan:

– Không ở đâu có mặt trời lúc lặn đẹp hơn là ở nơi này…

Thì ra tình tự quê hương. Câu nói này hình như hắn đã nghe, có nhiều người, ở nhiều nơi. Có đủ người, ở khắp nơi. Hắn ậm ừ cho phải phép. Tiểu thư ngoại quốc hỏng xe đứng hát kinh đầu núi Chouf. Không lẽ lại ngoái cổ lại, người con gái chưa kịp thấy mặt mày, chỉ có cái lưng để trần mát cả đường quanh.

Không có ở đâu.

Thì thôi, ở đây, cũng là đẹp đi. Hắn cũng lãng mạn một tí. Ở đây là phương Đông, là Levant, hướng mặt trời mọc. Phương Đông của người phương Tây, con đường của gia vị và trầm hương, của đất thánh những đạo quân viễn chinh thời Trung cổ, hiệp sĩ ngực đeo thập tự và lưng dắt cái chìa khóa đức hạnh của vợ. Levantine, Pierre Loti, bí ẩn Cận đông, Byzantine, đầu chải bóng, Brillantine của những phim gián điệp rẻ tiền Ý Đại Lợi, những người đẹp loại B mặc áo đầm dạ hội cạnh những hiệp sĩ của thập niên 60 hút xì gà mang bí số không không bao nhiêu hay những một trăm mười mấy. Sòng bạc, sầu mười ngàn, Ferrari. Rạp ciné Đại Đồng, Việt Long, mười đồng vào cửa khi trốn học, sa mạc, lạc đà, Salah-ah-Dine, St Louis và cả Lawrence nữa. Những ngọn núi trắng màu sữa, Loubnan, nơi phát sinh ra mẫu tự, Phenicia, Liên hoàn văn hóa Baalbek trên những hàng thành quách La Mã cũ còn vọng tiếng loa Jericho xưa. Aragon năm nào dại dột đến đây diễn kịch bị quần chúng huýt gió nữa. Ừ, Jéricho, con lừa, những người đàn bà múa bụng. Những người đàn bà che mặt nhưng không mặc quần lót. Ở Ba Tư, vào những năm 30, Hoàng đế đua đòi tân thời ra lệnh cho lính giật những khăn đội đầu của đàn bà ngoài chợ, có người không muốn cho thiên hạ thấy mặt, tốc váy trùm lên đầu, để hở mông mà đi về nhà. Người ta mất mặt, có ai mất mông bao giờ đâu. Ở đây là phương Đông. Bên kia. Như người dân Hy Lạp đưa tay chỉ, bên kia là Á châu, vịnh con bò cái lội qua, Bosphore, như người dân Tây Ban Nha đưa tay chỉ, bên kia là giặc Maure, ngọn núi của Tarik, Djebel-al-Tarik, Gibraltar. Bên kia bờ Địa Trung Hải, người La mã gọi là miền đất của những người hạnh phúc, nơi truyền thuyết đặt vườn địa đàng của loài người. Arabies. Người con gái hỏng xe làm hắn nhớ đến Nizan. Arabie, ngày cuối tuần, người Anh ở Aden, phải tổ chức xe thành đoàn đi chật vật hàng trăm dặm để được nhìn thấy cỏ. Giờ ở đây, vào mùa nóng, mỗi chiều người ta lên núi để được hóng mát. Thì cũng là đẹp đi. Nhưng mặt trời lặn, ở đâu mà chẳng có. Nhưng mặt trời lặn, ở đâu mà chẳng đẹp.

Hắn nói bâng quơ:

– Ở đây cỏ vàng quá.

Hadi có vẻ phật lòng:

– Mày xuống Békaa chưa, chỉ toàn một màu xanh.

Con lộ Quốc tế là đường lên núi an toàn nhất. Vì là đường chiến lược dẫn đến Damascus nên lính chính quy Syrie đóng dọc theo quốc lộ này cho đến biên giới. Thỉnh thoảng, thể diện quốc gia bắt buộc, cũng có vài trạm gác của quân đội quốc gia Lebanon, là những trạm gác hiền hòa nhất, vô tội vạ, chẳng bao giờ hạch sách, bắt bớ hay bắn giết ai cả. Hadi, cậy vào tài ngoại giao bặt thiệp nên đường lớn không chịu đi, chỉ cần một vài xe làm chậm lưu thông đằng trước là rẽ ngang rẽ dọc vào những lối mà y gọi là lối tắt. Hắn thấy kiểu này không an dạ. Ở trên đây xôi đậu, thôn Druze xen lẫn với các làng Ki tô, ngay cái gọi là Lực lượng Hòa giải Ả rạp hay Đoàn Mũ xanh Hòa bình của Syria với xe tăng đại pháo cũng chỉ giữ được an ninh trên trục chính, để lại hương lộ và đường tỉnh hai bên cho đám lính lệ ô hợp của các vị sứ quân miền núi vẫn còn nguyên vẹn uy quyền,

Hắn mù chữ, lại không thuộc địa danh nên chỉ lo nhìn hình ảnh, bích chương. Chỉ độ dăm ba phút, lại sang một lãnh thổ khác, một vùng kiểm soát khác, như một Anabasis bất trắc rút ngắn lại trong vài mươi dặm còn con. Ngày hôm nay bình yên, cũng may chẳng có ai dựng chốt, ảnh hưởng của các lãnh chúa không phô trương bằng súng đạn ở ngoài đường, chỉ là khẩu hiệu, biểu ngữ dán vẽ nhằng nhịt trên phố xá. Mỗi nơi một khác, như phe Sunni thích động viên bằng lời nói dông dài viết ngoằn ngoèo, phái Shia ưa dùng những hình vẽ ngây ngô linh tinh dầu cù là Ấn Độ, người Palestine nhắc nhở bằng di ảnh những Kinh Kha thời đại thì ở trên này, tân tiến nhất là nhóm Kataeb của Cheik Pierre. Chốc chốc hắn lại thấy chân dung ông nghiêm nghị nhìn người qua lại. Ánh kẻ bằng pochoir, theo mẫu đã cắt sẵn trên carton, chỉ cần dùng bơm sơn xịt lên tường, đường nét gợi lại thứ văn hóa underground của những bản nhạc rock chưa được biết đến ở Âu châu, đêm xuống đường tàu điện ngầm tuyên truyền tên tuổi mình bằng cái cách hải tặc không trả tiền quảng cáo đó. Medium không biết có là Message hay không, trường hợp này làm hắn chột dạ như xuống Halles gặp Punk Destroy hay qua khu Roquette gặp dân Rock-a-Billy chạy mô-tô đón đường. Lính của Cheik Pierre trước giờ hắn chỉ nhìn ở xa, thân mật được nhờ những tấm ảnh Depardon chụp vào lúc đầu nội chiến, trong đó, êm đềm nhất phải kể bức hình sau trận đánh những khách sạn. Trong phòng tiếp tân hoang tàn của khách sạn St Georges, một anh đảng Bàn Tay ngồi chơi đàn dương cầm, chung quanh lố nhố người vây quanh. Có một thiếu nữ, đoán ra được nhờ thân hình mềm mại, tuy cũng giày saut, quần treillis, súng M16 nhịp nhàng. Bọn người này bịt mặt, không phải kiểu bịt mặt hở rốn kiểu ngàn lẻ một đêm mà chụp cả cái bao lên đầu giống như là KKK của Mỹ, mốt học được sau lần nào xem “Birth of a Nation” của Griffith ở trung tâm văn hóa Kennedy. Cô con gái, cũng che mặt nhưng dĩ nhiên không phải đạo Hồi và Ba Tư nên hắn chắc thế nào cũng có mặc quần lót bên dưới. Lúc Krutschev sang Mỹ công du, phải coi cái màn trình diễn French Cancan đã bực mình phát biểu: “Thế này là nghĩa lý gì, con người, cái mặt mới biểu lộ được cá tính, còn chổng mông ra thì cái nào cũng như cái nào”. Nhưng mông còn đỡ đi, chứ dây đạn thắt ngang lưng quần rằn sáu túi, thì ai mà chẳng giống ai.

Ở Beirut. Ảnh: Đỗ Kh.

Hắn sợ cũng chỉ là sợ cho Hadi. Lỡ gặp nút chặn, có chuyện rắc rối, chúng lôi ra cho hai ba băng đạn thì làm sao mà hắn biết gài số tay chở xác thằng bạn này về trên đường núi. Chứ còn mình bàng quan nước ngoài, với ai hay với phe phái nào cũng vậy, chả việc gì. Bất quá, nhận là thuyền nhân đầu tiên được định cư ở đây thì ai chả thương.

– Chừng nào mới đến đây? Hắn hỏi Hadi.

Đạo quân của Xenophon ngày xưa nhìn thấy biển hò reo từ đồi này sang đồi kia. Hắn chỉ mong chóng ra đường lớn.

– Mày thấy chỗ này, Hadi ra chiều hướng dẫn du lịch, năm kia Joumblat bị giết chết ở đây!

Anh này ưa chú thích lịch sử, bên phải là nhà thờ Đức Bà có hôm thập tự giá gẫy đè bẹp một chiếc taxi, còn bên trái là bưu điện có bán bánh mì. Một hôm ở Beyouth y đã chỉ “Ở chỗ này, bữa Do Thái mới gài bom giết hụt Abou linh tinh, cái thằng có vợ làm hoa khôi Universe đó”. Hắn nhìn quanh quẩn, thấy lỗ bom trên đường nhựa chưa kịp đắp nhưng nhìn mãi, chẳng thấy cô Miss Universe này chịu ra trầm hương đỉnh bắc ỷ lan can để cho mình coi. Ở đây, nhìn quanh quẩn, vẫn đồi vàng, đường nhựa, cỏ xấu, lại không có cả lỗ bom để mà đánh dấu. Hành trình ngày hôm nay, có cái chết của Kamal Bey để làm Cyrus. Hắn nhớ lại, ngày đọc tin Kamal Joumblạt vừa bị ám sát, hắn mới ra vườn tay còn cầm tờ báo nghe thấy tiếng mèo con. Tìm trong bụi có ba con mèo vừa mới đẻ, không biết mẹ ở đâu, một con đã chết rồi, kiến bắt đầu bu. Hắn vốn không thích nuôi mèo, chuyện bất đắc dĩ phải ra tay cứu vớt. Mang vào nhà chăm chút, làm việc thiện lại không đến nơi đến chốn, được vài hôm, chẳng biết sơ xuất chỗ nào, chết mất cả hai con còn lại. Hắn buồn chuyện mất việc làm dưỡng phụ mèo con. Về sau, ai nhắc đến Joumblat, hắn nhớ mấy con mèo lại thở dài ân hận. Riết cái buồn đó lây sang đến ông ta.

Kamal Bey là người trầm tĩnh, tướng có giống con mèo thật, thỉnh thoảng mới lộ cái cười riễu cợt trong ánh mắt. Ở cái xứ sở này, trong bấy nhiêu lãnh tụ, ông là người tầm vóc nhất. Thiền sư độc nhất của Liban, ăn chay theo đạo Phật trong khi lại là người cầm đầu giáo pháp Druze, sáng lập đảng Xã hội cấp tiến trong khi là lãnh chúa phong kiến vùng Chouf cha truyền con nối. Sơn hà vạch một góc trời ở Mokhtara còn làm thơ văn đoạt giải Lenin hòa bình, Joumblat ở khúc đường vừa qua, chết có như là người chỉ làm thơ Lorca giữa vườn cam Granada, hay như nhà văn cũng làm chính trị Nour Taraki của A Phú Hãn, sững sờ trong dinh dưới tay người đồng minh Liên Xô.

Hắn “Nam Mô” cho Ông một câu trong bụng. Joumblat cũng chết dưới tay người bạn Syria, nhưng cái đó hắn cũng chẳng quan tâm. Đã cho ông hai con mèo con làm bạn, hắn chỉ mong sớm ra lộ chính, nơi gặp được quân Syria trấn đóng là mừng.

Người lính Syria chân tay không, lừng khừng ngó vào xe nhìn hắn một cái rồi gật đầu. Bên sườn đồi cạnh ụ đất hai chiếc T55 nằm châu đầu vào nhau. Quanh tấm bạt căng bằng vải bố, vài người lính mặc quần đùi đang lo nấu nướng.

Chẳng ai lăm le súng ống cả, mấy khẩu Douchka gác lên trời, ờ, hiền hòa quá, có cả khói lam chiều êm dịu nữa. Không bù với Beirut những đêm hốt hoảng, đường phố lên lửa ở các ngã tư sặc mùi vỏ lốp, đám thanh niên phất vào người qua lại súng AK trên tay kiểu giật giờ chỉ muốn cướp cò. Ở đây heo hút cồn mây, đại liên 12 ly 7 cũng chỉ ngửi trời, không ngại cho sức khỏe. Hắn mỉm cười tươi chỉ Hadi cái quán bên đường.

– Mày đậu đây mua lon nước, vào đi đái.

Mấy đứa trẻ tụ bàn tin ngưng chơi để nhìn người lạ. Trên này bình thản quá, đêm đang xuống nên bắt đầu thấy lạnh. Hắn thích thú, vậy mà trước không chịu lên, cứ sợ đường đóng với đường mở, kẹt ở lại hay bị bắt bớ. Có gì đâu, hắn khoác áo ngoài vào người. Ngay đầu tỉnh một căn nhà cổ lớn bị bom đánh sập có lẽ từ lâu chưa được trùng tu. Nhà cổ đẹp thế lại không chịu sửa, cao ốc hay biệt thự tân thời có dấu vết bom đạn gì người ta vội chữa lại ngay. Hắn vui trong bụng, ừ, núi Lebanon đẹp thật, người Ả rạp đi trong sa mạc cồn cát ngàn dặm từ miền trong đến đây mới gặp, còn có cả tuyết mùa đông để mà trượt ski cho gãy chân tội nghiệp chưa. Đợi đến lúc hắn đang hứng cảnh, thì bạn Hadi lại thập thò chuyện khác:

– Rồi lát mày xem, nhỏ này, tao đã nói rồi, không có ai đẹp hơn được nó đâu.

Anh này lại có vẻ quá lời nữa, nhất là với hắn lại không ăn nhịp. Không có ai hơn là làm sao. Đào của Hadi cũng đẹp chán, theo nàng vào quán đếm người quay đầu lại cũng đủ có việc làm. Hôm nào không có Hadi, Wadad chở hắn đi chơi là hắn hãnh diện lắm, nhất là gặp xét hỏi, Wadad ngồi phía bên tay lái cười một cái, cả cánh quân quan đỏ mặt lúng túng ngay chuyện giấy tờ lục soát. Người Syria nghe nói nhà quê, ai có bạn gái thân sơ ngồi trên xe đều chạy vòng vòng bật cả đèn bên trong để cho bàn dân thiên hạ thấy. Hắn chẳng việc gì, được người đẹp lái cho dạo phố, mà vấn đề an ninh lại càng không lo, Wadad có bà con làm lớn trong quân đội Syria, cục an ninh quân đội hay bộ tham mưu gì đó, người Lebanon ít ai được có giá như thế, nội ngoại xa gần đến tận quân đội chiếm đóng để mà được nhờ. Wadad vừa đẹp mà tính lại ưa sốt sắng, có tiền, học giỏi mà không kiêu, dễ thương tử tế, hắn tưởng lấy thơ Mahmoud Darwish ca tụng quê hương Palestine để nhại vào trường hợp nàng vẫn còn không đủ. Nhưng thơ là chuyện đàng hoàng không nhại được nghe chưa? Mà quê hương là chuyện cung kính hơn nữa lại đem ví vào gái, đào của bạn, chả ra gì. Hắn nghĩ thế, cũng chỉ vì thấy người ta mát da thịt mà lại tốt tính tình nên có điều trân trọng mà yêu mến thế thôi.

– Wadad bộ chưa đủ đẹp hay sao, lại giỏi toán nữa, mày còn muốn gì?Hadi cười chạy tội rất là tình tứ.

– Tao giới thiệu cho mày, nhỏ đó, mày nhìn thấy nó không giỏi toán, mày cũng hết cả sầu đau.

Bạn tốt thật, nhưng hình như trong cái đẩy cho để mà an ủi đó, hắn thấy có gì còn như là dòm ngó, tiếc nuối. Hắn thận trọng không bày tỏ phản ứng gì cả. Hadi giải thích thêm.

– Tóc vàng mà mắt xanh.

Thì vậy, ở đây giải thích tóc vàng và mắt xanh, dĩ nhiên nếu là người bản xứ thì lại càng quý, chứ người Bắc âu, Na Uy hay Thụy Điển thì thích thích thôi chứ ai quý làm gì. Hắn nhớ lại đoạn trong một phim tài liệu của Jocelyne Saab, chị này, lúc quay cảnh bãi cát bờ biển Lebanon có vài cô qua lại, chị hứng lên chú thích trên phim “Ở đây, đàn bà đẹp nhất phía bên này bờ Địa Trung Hải”. Phía bên này bờ Địa Trung Hải, chỉ có ở đây đàn bà mới mặc G-String ra nằm bãi phơi nắng, hay ít ra cũng chẳng ai dùng khăn che mặt nên cái đẹp mới được biết đến chứ còn đẹp nhất thì chưa chắc. Lượt là, văn minh chải chuốt thì phải công nhận nhưng cái đẹp đó là cái đẹp theo quan điểm Tây phương thôi, chứ trùm chăn đen cưỡi lừa bàn chân chai nứt nẻ vì sỏi đá, con mắt huyền bí Đông phương cũng đẹp vậy, ai biết đấy vào đâu. Được cái, chính Jocelyne Saab, tóc rối bù, ngồi uống café cắn nắp bút hút Marlboro ở ngoài Rauche hắn thấy cũng đẹp lắm, nó thơ mộng, lại vừa văn minh cấp tiến nữa, xiêu lòng, hắn cũng không muốn bắt bẻ làm gì. Nhưng thử hỏi, đàn bà, kể ngay cả những người có xấu đi chăng nữa, ai mà không đẹp, việc gì mà phải xếp hạng nhất nhì.

Buổi chiều ở Bhamdoun lúc tàn cũng nhá nhem như là ở nơi khác.

Zena, tóc có vàng cũng không óng ả như mặt trời vào lúc này được để mà ta hướng dương. Hắn e dè nhìn kỹ, như người ta cầm trên tay món hàng được mời mọc trước quá ân cần. Mặt trước, mặt sau. Ở trên núi, lại vào đêm, không lẽ Zéna lại mặc đồ tắm. Mắt có xanh, thì đã sao. Zéna có vẻ đẹp của người Ý, trông như lai, gầy nhưng chắc chắn, có đường nét. Hắn cân nhắc, hay ở chỗ nào mà tuyệt thế nhi độc lập với lại nan phùng khai khẩu tiếu. Ngồi xe Vespa chạy quanh bùng binh thì thế nào cũng có mấy cậu nhàn rỗi huýt gió. Tan trường nào thì cũng được vài cô như thế, ngồi café nơi qua lại những người đẹp như vậy gặp được mấy lần, nếu không lật tạp chí thời trang ra thì cũng thấy. Hắn thấy vô duyên như bị bắt chấm thi hoa hậu ở truyền hình. Hay là tại không đủ ánh sáng? Ngoài hiên không bắt đèn, hắn bước ra góc nhìn xuống núi, để cho Hadi lăng xăng với Zena và cô bạn nữa tên Iman.

Họ chỉ có năm người trong căn nhà bé, kiến trúc theo lối cổ truyền. Ở miệt dưới, hắn không bao giờ được thấy những ngôi nhà như thế. Beirut, nghe nói dạo trước chỉ cần ở từng năm còn nhìn thấy biển mà bây giờ phải ở đến từng mười. Ngay Bhamdoun còn vậy, người ta xây chung cư nghỉ mát lộng lẫy, thứ văn minh bảy tám từng, phô bày gạch hoa và cửa kính lớn. Wadad lúi húi quạt lò than nướng thịt, thỉnh thoảng lại rưới rượu lên, ánh lửa bùng lên một khoảng hồng trên mặt.

– Nhà này cũ lắm rồi, ông chú của ba tao lúc từ quan bên Jordanie về đây dựng để nghỉ hưu với bà vợ người Anh.

Hắn nhìn vào phía trong, phòng khách lù mù chẳng có gì bày biện, không còn đâu có dấu tích của vị đại thần những bộ lạc Bedouin từ thời chưa an trị, một tấm hình đeo mã tấu để trên tường hay một tấm thảm dệt của miền Biển Chết. Trong góc nào, biết đâu, bà vợ còn để lại cái giỏ đan với vài cuộn len vẫn còn mùi thuốc gián của một công trình dang dở.

– Ông bà không có con cái, nhà này về tay gia đình tao nhưng chẳng ai chịu ở, mẹ tao lên núi cũng ở trong building ngay đằng sau kia. Chỉ có tụi tao, chừng nào muốn yên mới sang đây.

Đây là chỗ thỉnh thoảng để người trẻ tình tự với nhau, thích nhỉ, hắn đốt thuốc nhả khói về thung lũng, không thấy nhà cửa, đèn đuốc gì trước mặt. Đêm xuống ở vùng quê, đã tối là tối om. Chỉ cần quay lưng lại, bên kia là cao ốc, trên này có cả khách sạn, hộp đêm, rạp ciné chiếu phim XXX, xe bỏ mui, thanh niên thiếu nữ với gọi nhau ngoài đường. Hắn quay lưng làm gì. Đằng trước, dạo trước ở miền núi này, thân phụ của gián điệp Kim Philby sau khi làm quân sư cho quốc vương Saudi cũng về đây nghỉ hưu. Ông còn mang theo vài ba cô kỹ nữ Ả rạp gì đó, hình như vậy. Người con, sau khi chuyện gián điệp đổ bể ở trong nước, cũng sang đây một thời, đội lốt, đặc phái viên của báo Observer, ngồi uống Gin rầu rĩ trong bar của khách sạn Phoenicia rồi một hôm biến mất sang Liên Xô. Qua bên đó chắc còn rầu nữa, đã lạnh hơn, chưa chắc gì đã có Gin, mà quảng trường Đỏ, có đỏ được bằng bên dưới kia con phố Đỏ Hamra. Hắn hỏi:

– Mày biết khách sạn nào ở Beirut có hồ tắm đáy trong bằng kính, ở bên dưới đặt bar để ngồi uống long drink nhìn người ta bơi lội ở trên?

Chuyện lãng xẹt, Đại Thế Giới với đời Bảy Viễn, thế hệ Wadad nào có cần biết đến cái lãng mạn rẻ tiền vào cửa của thủa ấy. Tên Nasser nàng nghe cũng như là một anh kép già mơ hồ nào hình như có được quần chúng ái mộ lắm thì phải. Đâu phải là kẻ ngoài bốn mươi mà thở. than ngắn dài với hắn về cái không khí đặc biệt của kinh kỳ đặc biệt miền Cận Đông này những ngày trước chiến tranh. Wadad sốt sắng:

– Mày muốn đi tắm hả, xuống dưới tao dẫn đi, Summerland hay là Long Beach Club, tụi tao có thẻ quanh năm.

Hắn mất hứng vì chuyện hiểu nhầm. Đã có lần nàng nhất định đòi đưa hắn ra biển, vào lấy cả quần tắm của anh em ra để hắn lựa chọn, hắn phải khất mãi mới được. Kể thì nằm bãi hắn cũng thích nhưng lưng dài vai rộng chẳng đến đâu, sợ người ta để ý ở chốn ăn chơi. Đi với Wadad thì không có gì mất mặt cả, Hadi chỉ có xoa đầu nắng cho nàng mà tiếng đồn ầm ĩ rằng sinh ra đời dưới một ngôi sao tốt. Hắn nói chơi:

– Rồi mày có cho tao xoa đầu không?

– Ừ thì mày xoa dầu cho tao chứ sao, nàng thành thật.

Hadi cũng buồn cười, đã không biết thế là hên, còn láo liên những tận đâu. Hay là Zena cũng chỉ gần thước bảy, không được gần thước tám như Wadad, đỡ tốn dầu. Cái điệu y đẩy đưa Zena cho hắn, có vẻ như là mượn cớ để đứng đây nhìn kia. Hắn đang thất tình, cám ơn bạn, cũng chẳng cần ai an ủi.

Được cái, tuy đẹp hơn khối người, Zéna lại không có cái trò chải chuốt vênh váo. Hay là, đến cái mức nhan sắc đó, nàng khỏi phải để ý nữa. Một lát, thân mật rồi hắn mới biết tại sao Zéna có cái vẻ phóng đãng không cần đến diêm dúa nữa. Trò của nàng là trò nổi loạn. Nàng ỉ ôi hàn huyên màn con tim đòi sống. Lúc ở Pháp, hè nghỉ học, Zéna có lần đi làm bồi dọn bàn, dĩ nhiên chẳng phải vì mưu sinh cần thiết mà để chọc gia đình chơi.

Người đệ tam thế giới vốn kỵ làm việc gì phải bưng chén tách, cái này ta biết rõ, kiểu con sen thằng ở ấy mà, tai tiếng lắm. Ràng bó sau cánh cửa nhà, nhất là thứ cửa dày đạn bắn không sứt, nàng không thích. Cái xã hội quanh quẩn này, mỗi phòng bày một cái đàn dương cầm, những con đường lá me khuôn viên Đại học Mỹ ở Beirut, luân lý Hồi giáo với lại Party trên sân thượng có hồ bơi, Zéna không chịu nổi. Nhưng nàng cũng không muốn cầm AK đu xe pick-up về miền Nam mà giải phóng đất Palestine trong tinh thần quốc gia chủ nghĩa Ả rạp. Chiến tranh, Zéna cũng chán, răng nàng đều, không phải để cắn chốt lựu đạn tuy là hắn mường tượng cảnh nàng bò, quần jean bó giữa gạch vữa ngổn ngang chắc là cũng thích mắt. Đằng này, Zéna muốn thoát ly hẳn, đoạn tuyệt, đi trên đê Yên Phụ để gió chiều thổi vào tóc rối bời của nàng. Zena, thật tình, chỉ muốn bỏ xứ mà đi.

Kể thì, cái dân tộc chỉ ưa than thở, nào là đầy ải nhất nhân loại, quê hương đau khổ nhất trái đất, mà lại không phải lỗi chúng tôi đâu, Syria bá quyền, Israel đế quốc, Palestine phá hoại, Liên Xô ngắm nghé, Pháp bỏ rơi, Mỹ phản bội, nào có phải lỗi chúng tôi, ôi dòng giống ôn hòa, văn minh ba bẩy ngàn năm Phénicia sáng lập ra nào là chữ viết và cả giấy, mực nữa, tai ương toàn người lạ và chủ nghĩa ngoại lai xâm nhập và trút bỏ lên đầu. Luận điệu này, hắn có nghe rồi. Và cái dân tộc nức nở, quê hương rền rĩ đó, xã hội phô trương ích kỷ, gia đình đạo đức nửa vời này, Zéna bỏ mà đi là phải.

Đêm ở Beirut. Ảnh: Đỗ Kh.

Hắn uống được vài ba chén, nhìn nàng co duỗi chân trên ghế vài ba bận, bắt đầu hết thấy ghét nữa. Hadi và Wadad đã ra riêng một góc thì thầm, Iman từ nãy giờ chẳng nói gì, để mặc Zéna tâm sự. Duỗi vài lần nữa, nhiều khi hắn dám thấy thương, hay là tại hắn uống rượu kém? Mấy cô lấm lét mà lễ giáo, làm quen ưa điều tra học vấn với gia thế hắn hay bực mình. Thà đua đòi tập sống đi, không đến đâu, cũng còn hơn đua đòi lim dim bằng cấp với tương xứng. Một đằng hắn làm gì có, đằng này, hắn còn phụ họa vẽ vời được. Mà các chị kia khó khăn, nhiều khi giò có dài đâu, làm sao cao cẳng được bằng Zena. “Phi cao cẳng bất thành phu phụ”. Hắn nói lưng chừng:

– Bữa nọ mua vé rồi, tao sắp phải giữ chỗ sang Ý.

Không biết sao, thất tình đâu có dễ an ủi thế, nhưng có Zéna bên cạnh, mười lăm ngày ở Monte Cassini chắc chẳng buồn đâu. Hắn đưa đầu lại gần nhìn nàng cho kỹ. Ừ, chẳng buồn đâu. Trong bóng tối, Iman tự nhiên lên tiếng:

– Tao cũng sắp về Ý.

Hắn ngạc nhiên. Hắn có gặp Iman vài lần trước với đám đông bạn bè, cũng chỉ qua loa chào hỏi không để ý, lần này ở đây cũng vậy.

– Tao đâu biết mày ở Ý.

– Tao học ở Ý.

– Tao tưởng mày học Beaux-Arts với bọn kia.

– Không phải Beaux-Arts ở dưới. Beaux-Arts ở Florence. Mày sang Ý đi đâu?

– Tao chưa biết. Vé tao về Rome.

Hắn mua vé đi Ý là tại vì dạo ở Hamra thấy quảng cáo bán rẻ. Thì cứ sang Ý, bên đó đời sống lại rẻ nữa. Nhưng không lẽ lại nói ra hoàn cảnh kinh tế. Hắn ra tuồng nghệ sĩ cho có vẻ lịch sự.

– Không biết đi đâu, tại sao không đi Ý, rồi sang Ý đi đâu chẳng được.

Có Iman can thiệp vào chuyện này lại càng dễ, hắn có dịp để mà nạc mỡ hỏi Zena.

– Mày đi không? Qua Florence với Iman, bằng không đi Rome với tao.

– Đi Rome làm gì? Iman cộc lốc.

Hắn hơi ngượng vì không thấy Zéna có phản ứng gì.

– Tao đâu biết, đi thăm mộ Keats. Đi xem Coliseum. Hắn lúng túng. Mày biết không, tao không được đọc Gibbon, tao đi xem Coliseum để thấy tận mắt chỗ Bruce Lee hạ Chuck Norris trong phim “Mãnh Hổ Cuồng Long”.

Câu pha trò vô duyên, không thấy ai nói gì. Trời tối quá, lò than còn mấy cục cháy dở hồng hồng, có ai cười ngạo hắn trong bóng tối hắn cũng chả thấy. Lỡ rồi.

– Thôi tụi bay hai đứa về Florence đi, rồi tao sang chơi với.

– Tao đâu có học ở Florence. Zéna giờ mới nói. Gia đình tao làm sao cho tao đi.

Nàng im lặng như để tang chuyện không vui. Hắn thì không vui hẳn. Tưởng mày đã có nghề rửa chén, lau chùi bàn ghế rồi đâu biết sợ. Hắn tự thẹn với lúc tưởng tượng chuyện tình kiểu Tchékov trong thành phố dưỡng bịnh với những quận chúa bỏ chồng và nhà thơ ho ra máu. Mẹ, Monte Cassini. Zéna làm như nhớ ra, chợt thở dài.

– Thôi, giờ tao phải về nhà.

Nàng đứng dậy, gọi Hadi ra đưa. Hắn lại tẽn tò trong bụng. Tưởng Zéna ít ra cũng ngủ đêm ở đây chứ. Tối cũng phải về nhà mà cũng bày đặt bụi đời. Iman vẫn ngồi im trong bóng tối.

Lúc Hadi trở về đến nơi thì súng đột nhiên lách cách trước sau đâu đó một vài nơi. Có tiếng người lao xao gần nhà. Wadad rảo ra ngoài xem xét, hỏi han gì đó với ai rồi trở vào trong bảo:

– Thôi cũng tối rồi, mình vào nhà đi.

Nàng đóng cửa sổ lại cẩn thận. Họ ngồi trong căn phòng khách bé có tí ánh đèn vàng vọt trong góc. Tiếng AK lại nổ chan chát ngay cạnh. Hắn nghe chỉ thấy bắn đi, không có ai bắn lại nhưng cũng không vững bụng. Mấy hồi. Sao lại không thấy ngưng. Hình như dăm ba khẩu bắn một lượt chứ không phải một anh buồn bắn ma.

– Có gì đâu, mấy đứa gác dan ở đây nó bắn đó.

Hadi cười đào hoa như mọi khi. Chắc y còn nhớ lại lúc đưa Zéna về xe. Hắn nhìn Iman. Mặt nàng vẫn bình thản như giọng nói hắn nghe trong bóng tối lúc này ngoài hàng hiên. Như chờ đợi đã quen vậy, chờ đợi súng ngưng bắn, chờ đợi về Ý học trở lại, chờ đợi mà cũng chẳng có gì quan trọng. Như chẳng cần chờ nữa. Được rồi, ở Florence hả, nhưng giờ không có Zéna sang bên đó với thì làm sao? Đâu có Zéna đâu. Zéna ở Ý đi ngang thế nào cũng phải có người hoa tay múa chân. Mấy anh Lồ mà. Iman thì lại khác. Đi qua chắc chẳng ai ngoái cổ lại, mà có ngoái lại để nhìn thêm chắc cũng chẳng phải để ngợi khen. Iman cao chắc còn hơn cả Wadad nữa, và to thì hơn nhiều. Nhưng tướng Iman không hẳn đàn ông, thân hình không thô kệch nhưng có lẽ lại quá nhiều nữ tính vụng về, để làm vợ, làm mẹ điển hình một thứ vệ nữ Willendorf của những nhóm người thợ săn bản khai tiền sử chứ không phải là vệ nữ Milo cân đối. Hắn nhìn mặt nàng, hiền hòa nhẫn nại như một Madonna, có bé nhỏ kỳ cục trên cái khuôn quá khổ của đôi vai, bộ ngực, cặp đùi. Nhưng mà, thật ra, đàn bà không có ai xấu cả, chỉ có những người làm bực mình. Mà nhiều khi, càng đẹp lại càng bực mình hơn.

– Thôi, tụi tao đi ngủ. Wadad bá vào cổ Hadi nhìn hắn rồi nói với Iman. Có gì mày lo hộ tao.

Họ vào phòng rồi, hắn ngồi vớ vẩn với điếu thuốc cho có chuyện. Tiếng súng đã hết ở gần, còn vài viên lẹt đẹt phía xa xa. Mấy thằng ngoài kia bắn gì vậy như bắn đuổi ai. Hắn định hỏi Iman nhưng ngại bị cho rằng là nhát. Núi Lebanon, cụ thân sinh ra Kim Philby và bốn cô múa rốn. Phương Đông đây. Levant, lại còn Florence:

– Thôi, để tao sang Ý lại Florence chơi với mày nhe.

Iman không nói năng gì, nhìn hắn gật đầu.

– Hay là mình đi chung, rồi xuống Florence với nhau cho tiện. Chừng nào về phố mình lại Alitalia giữ chỗ luôn.

Iman vẫn không nói gì, như là chấp thuận. Xuống Florence cũng được, cần gì Monte Cassini với lại lan can, hoàng oanh buổi sáng ở Verone.

– Tao nói thật đó. Hắn hỏi tiếp, giờ làm gì, mày muốn đi ngủ chưa?

Iman gật.

– Ở đây có mấy phòng ngủ?

– Hai phòng, Iman nói.

Hắn ngưng lại, nghe những tiếng động từ phòng Wadad và Hadi.

Lần này, hắn hơi quay người đi, tránh không nhìn thẳng vào nàng nữa, nói hơi nhanh:

– Vậy thôi tao với mày vào ngủ ở phòng kia.

(Từ tập truyện Cây Gậy Làm Mưa)

*

Về tập truyện Cây Gậy Làm Mưa

Mười một truyện trong tập này, chẳng mưa chẳng gió, là những truyện của một thoáng giật mình. Một cái ngoái cổ lại, hình như nghe có tiếng người hơi quen hay là là lạ gọi sau lưng.

Đó là những truyện của nhìn lại qua vai, một cái liếc thôi, đừng đi giật lùi ê coi chừng cột đèn, như một thùng đồ cũ trong kho gặp lúc dọn nhà, phải lôi ra soạn lại. Chẳng phải là một lá thư hay tấm ảnh, không được là một tấm bưu thiếp phía sau tiết máy hàng hỏi thăm. Một thùng đồ cũ, một cái quạt giấy hoa năm nào đi chơi miền biển, cả bộ bốn ly rượu mạnh trúng giải ở một gian hàng hội chợ, con dao tự động gọt khoai tây chạy bằng pin, cây đèn bão dầu hôi để cắm trại, vài ba thứ lỉnh kỉnh hơi quê mùa không bày được trong phòng khách, không thực dụng và cũng không còn ích lợi nhưng hơi ngại ngần chưa muốn quẳng hẳn đi.

Lúc dúi nó vào thùng đã thế. Độ vài, năm, mười năm sau lục ra, cầm lên tay, nhìn một vài, năm, mười phút, tự hỏi giờ đã đến lúc cho nó vào sọt rác chưa. Hay thôi, nhà có chỗ, lại cứ tạm bỏ vào thùng để đấy.

Như tiếng ngoắc của ai đó gọi. Ê. Ê, dám chừng anh này, chị này tôi có quen, tôi có quen ở đâu, ê, quen nhau mà, chậm chân lại. Nhưng mà, ngày hôm nay, giờ này, tôi đang bận, thôi, nhìn thẳng trước, rảo nhanh lên.

Đỗ Kh.

Ý kiến - Thảo luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *

(Đề nghị gõ chữ tiếng Việt có dấu và không viết tắt)

Bài đã đăng

Tìm kiếm

Tiêu đề
Nội dung
Tác giả